Giáo DụcLớp 12

Bài viết số 2 lớp 12 đề 2: Nghị luận xã hội về mái ấm tình thương

Có thể nói, hiện nay có rất nhiều mái ấm tình thương được mở ra, nhằm giúp đỡ những trẻ em gặp hoàn cảnh khó khăn, phải lang thang ngoài đường kiếm sống. Và hôm nay, chúng tôi sẽ giới thiệu đến tất cả các bạn một số bài văn mẫu lớp 12: Nghị luận xã hội về mái ấm tình thương.

Nghị luận xã hội về mái ấm tình thương

Bạn đang xem: Bài viết số 2 lớp 12 đề 2: Nghị luận xã hội về mái ấm tình thương

Với tài liệu hữu ích này, thì các bạn có thể bổ sung thêm nhiều cách viết văn nghị luận xã hội, cũng như chuẩn bị thật tốt kiến thức để đạt kết quả cao trong các kỳ thi. Sau đây, chúng tôi xin mời tất cả các bạn cùng tham khảo dàn ý chi tiết và một số bài văn mẫu lớp 12: Nghị luận xã hội về mái ấm tình thương.

Dàn ý nghị luận xã hội về mái ấm tình thương

I. Mở bài:

– Dẫn dắt vấn đề: Có thể dẫn dắt vấn đề bằng cách sử dụng câu ca dao dân gian: “Nhiễu điều phủ lấy giá gương… nhau cùng” để khẳng định truyền thống nhân đạo, tinh thần tương thân tương ái của nhân dân ta từ xưa đến nay.

– Nêu vấn đề: Có nhiều hình thức thể hiện tình yêu thương giữa người với người, một trong số đó là những mái ấm tình thương – nơi cưu mang những trẻ em không nơi nương tựa.

II. Thân bài:

– Khái niệm hạnh phúc của mỗi người là khác nhau:

+ Đối với một số người, hạnh phúc là có thật nhiều tiền; có nhà lầu xe hơi,…

+ Một số người khác, hạnh phúc là khi được ăn những món ăn ngon, được đi du lịch khắp mọi nơi.

+ Đối với các em nhỏ, hạnh phúc là khi có cha mẹ, có một mái ấm hạnh phúc; là được người lớn che chở, bảo vệ…

+ Đối với các em bé không nơi nương tựa, không được may mắn như những người khác, hạnh phúc là khi có một mái ấm => Mái ấm tình thương đã hình thành.

– Mái ấm tình thương là gì?

+ Là mô hình tổ chức xã hội với mục đích giúp đỡ những em bé bị bỏ rơi có một gia đình và được chở che, học hành dưới sự giúp đỡ của các nhà hảo tâm.

+ Trên đất nước ta, có nhiều mái ấm tình thương được hình thành: Làng trẻ SOS, làng trẻ em Birla, Trung tâm nuôi dưỡng người già và trẻ tàn tật ở xã Thụy An, huyện Ba Vì,…

– Ở mái ấm tình thương, các em nhỏ được:

+ Chăm sóc, bảo vệ, được học hành.

+ Sống trong tình thương yêu của thầy cô, bạn bè và cộng đồng.

+ Giúp đỡ để có một cuộc sống tốt đẹp hơn, trở thành những người công dân tốt cho xã hội.

– Lật lại vấn đề: Bên cạnh những giá trị nhân văn đầy tốt đẹp của mái ấm tình thương, một số kẻ lợi dụng danh nghĩa đó để trục lợi cho bản thân mình, làm những điều trái lương tâm, trái pháp luật,… => Những cá nhân, tổ chức đó rất đáng bị lên án, phê phán.

– Bài học: Khi muốn đóng góp tấm lòng từ thiện, chúng ta cần lựa chọn những tổ chức uy tín, tìm hiểu thật rõ đối tượng mình mong muốn giúp đỡ để giúp đúng người, gửi niềm tin đúng chỗ.

III. Kết bài:

– Khẳng định lại giá trị nhân văn đầy tốt đẹp của những mái ấm tình thương

– Nêu suy nghĩ của bản thân.

Nghị luận xã hội về mái ấm tình thương – Mẫu 1

“Trẻ em như búp trên cành” ta vẫn hay ví von trẻ là như thế. Trẻ em là măng non của đất nước, là những đứa bé được nâng niu, lớn lên trong sự yêu thương của cha mẹ và sự dạy bảo của thầy cô. Thế nhưng, thoáng đâu đó, khi đi trên đường, ta sẽ dễ dàng bắt gặp những đứa trẻ lang thang, kiếm sống rất vất vã giữa cái nắng oi ả của trưa hè hay của cơn mưa dầm nặng hạt. Đó cũng là nguyên nhân mà nhiều cá nhân, gia đình, tổ chức đã thu nhận trẻ em lang thang,cơ nhỡ, kiếm sống trong thành phố, thị trấn về các mái ấm để nuôi dạy giúp các em học tập, rèn luyện, vươn lên sống lành mạnh, tốt đẹp.

Vậy, nguyên nhân tại sao lại có trẻ em lang thang cơ nhỡ? Trẻ lang thang có rất nhiều nguyên nhân,mà nguyên nhân chủ yếu đưa trẻ vào đời sớm là xuất phát từ hoàn cảnh gia đình bố mẹ ly hôn, mồ côi, sống với mẹ kế hoặc dượng, điều kiện kinh tế gia đình khó khăn, sự quản lý trẻ của gia đình lỏng lẻo hoặc quá khắt khe; không những thế, việc giáo dục trẻ em của cha mẹ chưa đúng đắn, thậm chí có hành vi ngược đãi cũng tạo cho trẻ nhận thức về đạo đức kém, muốn rời bỏ gia đình…Bất mãn với hoàn cảnh của mình, lại không được quan tâm, giáo dục kịp thời, như một phản xạ tự nhiên, các em tìm cách bỏ đi khỏi nhà, lang thang với cuộc sống mà các em cho rằng đó là cách giải thoát. Ra đời sớm, chưa có nhận thức về cuộc sống, không thể tự lao động nuôi sống bản thân, các em chỉ có con đường ăn cắp, móc túi… Đối với các em lớn hơn 1 chút, có sức khoẻ thì đi làm mướn, làm thuê nhưng cũng dễ bị người xấu dụ dỗ vào con đường phạm pháp, nghiện ngập. Hơn nữa, các trẻ em lang thang này thường sống thành từng băng nhóm, sinh hoạt không lành mạnh, tiêu xài hoang phí với số tiền bất chính có được…Một cuộc khảo sát cho thấy trẻ đi lang thang: 16% do mồ côi, không nơi nương tựa; 75% do đói nghèo; 9% do bắt buộc và do gia đình bất hòa, đó không phải là con số nhỏ . Vì vậy, việc tập hợp trẻ em đường phố về các mái ấm tổ chức nuôi dạy là hết sức cần thiết và thật sự quan trọng.

Mái ấm tình thương là những ngôi nhà thân thương đã dang rộng tay chào đón các em . Hiện ở nước ta đang xây dựng và thành lập rất nhiều mái ấm như: mái ấm Hồng Ân, mái ấm Huynh Đệ Nhân Nghĩa… Chính những tấm lòng nhân ái đã vỗ về những trái tim, những số phận kém may mắn, đưa những đứa trẻ ấy thoát khỏi hoành cảnh khổ cực, tạo điều kiện tốt hơn cho các em học tập và sống cuộc sống tốt đẹp, đó là nhân đạo.. Bà Vũ Ngọc Oanh, là phó chủ nhiệm chương trình chăm sóc trẻ em xa mẹ, bà đã nuôi dưỡng rất nhiều em nhỏ lang thang từ bé cho tới khi trưởng thành, lập gia đình và có cuộc sống mới hạnh phúc. Xuất phát từ tờ báo “xa mẹ”, bà lãnh những tờ báo về cho các em bán, tiền lãi được phục vụ cho chi phí sinh hoạt và bà dần dần uốn nắn chúng vào một nề nếp, tập thể. Về sau, bà quyết định thành lập Chương trình Chăm sóc giáo dục trẻ em Xa mẹ, khi này, trẻ không phải đi bán báo nữa mà được bà nuôi cho ăn học. Đứa nhỏ thì học chữ, lớn thì học nghề. Giờ đây bà đã làm mẹ của rất nhiều trẻ em lang thang, sống trong niềm hạnh phúc khi thấy chúng trưởng thành và sống cuộc sống tốt đẹp. Cũng giống như bà Oanh,ông Nguyễn Quốc Thể, là cựu tù nhân của Pháp, khi thấy các em nhỏ lang thang trên đường, trong ông nổi lên ý chí giúp các em được cắp sách tới trường. Xây dựng một lớp học nho nhỏ, ông đi hết các con đường, ngóc ngách của thành phố vận động để các em tới lớp học. Bên cạnh đó, ông còn vận động các mạnh thường quân để có thêm sách vở, bút viết, và cả những “bữa ăn khuyến học” thuận lợi cho việc các em tới trường. Tới nay, lớp học của ông đã thu hút nhiều em nhỏ lang thang, và cũng đã giáo dục nhiều em nhỏ thành tài.

Thế đó, những người già đã cống hiến hết sức lực cho đàn em hôm nay, cho những đứa trẻ có hoàn cảnh khó khăn. Thế còn những thanh niên, họ đã làm gì? Hiện nay xuất hiện nhiều nhóm thanh niên tình nguyện như nhóm “những ước mơ xanh” “tuổi trẻ xanh”, hay các tổ chức như “tổ chức nhân đạo thế giới”.Họ là những thanh niên có bầu nhiệt huyết, có tấm lòng cao đẹp. Những cử chỉ như dạy học, tổ chức trung thu, giáng sinh … cho các em nhằm phần nào xua đi những bất hạnh. Tổ chức Unesco là tổ chức lớn về nhi đồng, trẻ em của Liên Hợp Quốc cũng đã bắt tay vào việc giúp đỡ các trẻ em lang thang ở Việt Nam Đó là những hành động đẹp, thiết thực và rất có ý nghĩa. Qua đó, ta thấy được, dù già hay trẻ,dù giàu hay nghèo, bạn vẫn có thể góp sức giúp các em lang thang, các mảnh đời bất hạnh bằng tất cả tấm lòng. Cái các em nhỏ cần ngoài vật chất chình là tình yêu thương, sự quan tâm chăm sóc mà các em không có được.Nó xoa dịu phần nào nỗi đau, hay là quá khứ không đẹp, để các em tin vào con người, tin vào cuộc đời, để sống tốt hơn .

Xã hội đâu phải ai cũng là người tốt. Nếu như có những người đang cố sức giúp đỡ các em nhỏ lang thang có tương lai tươi sáng, thì đâu đó cũng có người lợi dụng sự nhẹ dạ, ngây thơ của trẻ để thu về lợi nhuận cho riêng mình.Đó là các dịch vụ ”tuyển lao động nhí” “chăm trẻ”. Khó mà tưởng tượng được nó là thế nào nhỉ? Họ tìm xuống những vùng quê khó khăn, gặp các em nhỏ, “tuyển” những đứa trẻ ở đây lên thành phố, phát cho chúng 1 cọc vé số rồi bắt chúng đi bán bất kể trời nắng hay mưa. Tiền bán được thì vào túi của “ông chủ”. Cứ như thế họ giàu lên nhờ bóc lột sức lao động của những đứa trẻ ấy. Đội lốt là cha, là mẹ, là chú, ngày ngày, họ chở trẻ thả ở 1 góc phố nào đó, rồi bắt chúng ăn xin, bán kẹo, bán bông, … hay thậm chí là ăn cắp. Hay là có cả những người bán trẻ em lang thang qua biên giới, làm tổn hại nhân phẩm của các em gái tuổi mới lớn,…. Đó là những kẻ đáng bị trừng phạt. Cần phải có thái độ nghiêm khắc và hình phạt xử lí những người thế này thì xã hội mới không có trẻ lang thang và cuộc sống mới trở nên văn minh .

Trẻ em lang thang do nhiều lí do, nhưng nguyên nhân quan trọng là do những người cha, người mẹ thiếu trách nhiệm. Nếu như đã sinh chúng ra thì phải cố gắng bằng mọi cách chăm lo được cho chúng, mặc dù về kinh tế thiếu thốn thì ít nhất cũng phải có tình thương, hạnh phúc. Thế nên người đáng trách nhất vẫn là những bậc cha mẹ vô tâm kia. Kẻ đáng trách thứ hai là những kẻ thờ ơ, lạnh lùng và có thái độ khinh bỉ đối với trẻ em lang thang. Nếu như đã sống trong hạnh phúc thì phải biết san sẻ niềm hạnh phúc với mọi người, nếu không ta sẽ trở nên ích kỉ và đó là hạng người mà xã hội khinh bỉ. Kẻ đáng trách cuối cùng là những người sử dụng trẻ em lang thang như một món hàng, món đồ chơi đem về cho mình lợi nhuận.

Là một thanh niên được sống trong hạnh phúc, chúng ta phải có thái độ tích cực ngăn chặn những hành vi sai phạm này, đồng thời chung tay góp sức giúp các em về lại cuộc sống tươi đẹp. Tham gia nhóm tình nguyện là việc làm thiết thực.Tiếp cận để hiểu rõ về cuộc sống khó khăn, gian khổ, đồng cảm và chia sẻ những vui buồn cùng các em; hãy xóa bỏ những khoảng cách, rào cản mà kết nối triệu triệu trái tim lại với nhau, vì chúng ta đều là con một mẹ sinh ra. Hãy cống hiến cả tấm lòng của mình cho những mảnh đời bất hạnh

Vấn đề trẻ lang thang đang là vấn đề thật sự quan trọng cần được sự quan tâm đặc biệt từ nhiều phía, không chỉ có mỗi cá nhân mà toàn thể cộng đồng, dân tộc phải chung tay góp sức để không còn hình bóng trẻ lang thang trong đêm vắng, hok còn những nỗi đau, bất hạnh trên đất nước Việt Nam thân yêu, không còn những câu hát “ trong đêm một bàn chân bước, bé xíu lang thang trên đường, ánh mắt buồn mệt nhoài của em, em rất buồn vì em không biết đi về đâu ….”

Bằng tất cả trái tim con người Việt Nam, chúng ta, những thế hệ trẻ của đất nước, phải chung tay góp sức xây dựng đất nước văn minh, phải ươm trồng những mầm non của đảng, phải thế hiện sự đoàn kết, truyền thống tương thân tương ái mà bấy lâu ta rất tự hào. Giúp trẻ em lang thang học tập, rèn luyện, vươn lên sống lành mạnh, tốt đẹp là giúp cho đất nước phát triển tiến bộ, giúp tình đoàn kết dân tộc vững mạnh, giúp cho con người thêm niềm tin vào cuộc sống, và ngay cả giúp bản thân ta tự hoàn thiện chính mình. Đây là học quý báu đối với mỗi cá nhân, và với tôi, tôi học được một điều, “ sống trên đời cần phải có một tấm lòng”, sống không chỉ cho bản thân mà còn cho những người xung quanh, sống cho xã hội tốt đẹp hơn.

Nghị luận xã hội về mái ấm tình thương – Mẫu 2

Bạn vẫn thường gặp những trẻ em nhỏ không cửa không nhà, những trẻ em lang thang bất kỳ lúc nào, ở đâu… khắp những con phố nhỏ hay những nẻo đường rộng lớn giữa cõi đời này? Bạn hẳn đã nghĩ: Mình thật may mắn… Rồi lại băn khoăn vì một nỗi day dứt: Do đâu những đứa bé ấy ra nông nỗi này? Điều gì sẽ xảy ra với các em trên con đường lang thang vô định kia?…

Nhưng rồi bạn trở về nhà mình, ngôi nhà ấm áp… Bạn dần dần quên lãng, không nghĩ ngợi gì nhiều nữa. Thỉnh thoảng, bất chợt những hình ảnh thương tâm kia trở lại trong tâm trí bạn. Bạn đành gạt bỏ nó, tự bằng lòng rằng mình quá đỗi may mắn, những người thân của mình cũng quá đỗi hạnh phúc, chúng ta không phải là những kẻ lang thang không cửa không nhà, cầu bơ cầu bất,…

Nhưng có những con người tràn đầy thiện tâm không nghĩ như chúng ta, không đành lòng nhắm mắt làm ngơ như tôi và bạn. Những con người ấy đã cứu chuộc cho nhiều người, cho cả chúng ta nữa. Chỉ với lẽ sống thương người như thể thương thân, mới có thể thấu hiểu rằng thực ra mỗi người trong chúng ta, dù lớn nhỏ, sang hèn,… sinh ra trên thế gian này, đều có thế trở thành một đứa trẻ lang thang bất cứ khi nào. Khi ta cô đơn, buồn tủi, bế tắc trước cuộc đời, bị đẩy ra khỏi những gì thân thiết nhất, ta đã mang nỗi niềm của đứa trẻ lưu lạc. Nhưng trong cuộc đời, bao em nhỏ lang thang đã phải lưu lạc từ khi tấm bé. Vì biết bao nguyên cớ khác nhau, biết bao cảnh ngộ không thể nói hết bằng lời và có lẽ không em nhỏ nào muốn nhắc lại những kỉ niệm cay đắng ấy – cái thời khắc mà các em bị bật ra khỏi mái nhà của mình và bắt đầu phiêu bạt trên những con đường. Khi những mái nhà không còn tổ ấm nữa, khi các em sinh ra không phải trong vòng tay âu yếm, mà trong sự ruồng bỏ, ghẻ lạnh, khi một tiếng sét của số phận đột ngột giáng xuống, cướp đi người thân yêu nhất,… các em thành những đứa trẻ côi cút giữa cảnh đời. Biết bao nhiêu em nhỏ phải khóc ngất đi vì đói và lạnh ngay từ phút chào đời khi bị bỏ rơi ở cổng bệnh viện, trước mái tam quan nhà chùa, dưới chân gác chuông nhà thờ, hay ở bất kỳ nơi nào bên lề đường, hè phố, góc chợ,… Biết bao nhiêu em nhỏ khác nữa, lang thang hết nơi này đến nơi khác, làm đủ nghề để kiếm sống: đánh giày, bán báo, bán vé số dạo, phụ việc nhà hàng… Cái đói và cái lạnh vẫn chưa phải là điều tủi cực nhất, đáng sợ nhất. Còn biết bao nguy hiểm rình rập các em trên mỗi bước đường đời đầy bất trắc. Nhiều em nhỏ bị ngược đãi, bị bạo hành và lạm dụng thân thể. Nhiều em nữa bị đẩy vào tệ nạn xã hội: ma túy, trộm cắp, cờ bạc, lừa đảo,… Sự tàn khốc và đáng sợ của cuộc sống ngoài lề đường nhiều khi làm thui chột những tâm hồn bé bỏng, non nớt. Không được học hành, không có sự giáo dục, chăm lo của người thân, nhiều em còn rất nhỏ đã bị xã hội đen làm hư hỏng. Các em không được yêu thương nên cũng không biết yêu thương. Các em không được ai chia sẻ nên trở nên cộc cằn, gai góc. Các em luôn bị xua đuổi, nghi ngờ và xa lánh tất cả. Cái đói và cái lạnh len lỏi vào tận tâm hồn trong trắng của trẻ thơ, làm thui chột, làm đông rắn lại cả những điều tốt lành nhất, êm dịu nhất. Có lẽ cuộc sống của các em sẽ mãi chìm trong những góc tối, mãi mãi trôi dạt trên đường đời này. Một lần, tôi đã được chứng kiến cảnh vị sư thầy trụ trì một ngôi chùa nhỏ nuôi mấy chục em nhỏ mồ côi. Sư thầy vừa là người mẹ, người cha, người thầy học của tất cả các em. Và kì diệu thay các em nhỏ lớn lên thật ngoan hiền, thật giỏi giang. Nhiều em đã thi đậu đại học. Nhiều em phải đi làm và gửi tiền về phụ với thầy mẹ nuôi những đứa em chưa trưởng thành. Các em đã có một mái ấm gia đình, ánh sáng của tình thương yêu, vị tha đã thắp sáng những cuộc đời bé nhỏ. Dưới cửa chừa của Đức Phật, dưới mái nhà của người cha nhân từ, bao dung, độ lượng, các em đã lớn lên như những thiên đồng, trái tim ngập tràn tri ân và đức từ bi hỷ xả.

Tôi còn được biết một nữ giám đốc doanh nghiệp, vốn là một trẻ mồ côi, được một người cha nuôi cưu mang từ tấm bé. Vị nữ giám đốc ấy sau này trở thành người mẹ của hơn bốn ngàn em nhỏ lang thang cơ nhỡ. Ngọn lửa nào đã thắp sáng trái tim người mẹ ấy? Tình yêu thương mà chị nhận được từ người cha nuôi từ thuở còn thơ ấu đã theo chị suốt cuộc đời bất hạnh. Trao tặng tình yêu và thiện tâm, cuộc đời chị giàu có hơn bội phần. Và cuộc đời những em nhỏ được chị cưu mang cũng không còn khốn khó, lạnh lẽo. Chị đã mang trái tim của mẹ Tê-rê-sa, trái tim hiền mẫu.

Trên đường phố, chúng ta vẫn gặp những em bé của tố bán báo Xa mẹ. Nhưng lòng ta đã đờ phấp phỏng hơn, thầm biết ơn người cha của các em – bác Tiến, người đã dựng cho các em mái ấm tình thương để các em có chốn đi về, học tập, chia sẻ với bạn bè như anh em trong một gia đình.

Còn biết bao mái ấm như vậy trên cuộc đời này. Mỗi khi nghĩ về những mái ấm ấy, lòng tôi tràn ngập lòng biết ơn. Bởi lẽ, những mái ấm ấy còn cưu mang cả chúng ta nữa. Nếu thiếu đi những tấm lòng thiện hảo như vậy, cuộc đời này hẳn lạnh lẽo, đáng sợ vô cùng.

Nhưng tôi vẫn thầm ước giá như mỗi mái nhà của gia đình nhỏ thực sự là mái ấm,… Giá như những vòng tay cha mẹ luôn nâng niu những hài nhi chứ không tàn nhẫn vứt bỏ các em bên lề cuộc đời. Điều mong ước ấy có lẽ khó thành sự thực. Bởi cuộc đời có muôn mặt và muôn vàn góc tối đáng sợ.

Tôi có thể làm gì đây? Bàn tay tôi nắm bàn tay một em nhỏ và dắt em ngang đường. Trên xe buýt, tôi nhường chỗ cho một em nhỏ và người phụ nữ mang bầu. Người mẹ mỉm cười với tôi. Em nhỏ nháy mắt với tôi… Tôi hạnh phúc vì được cho và nhận. Dù chỉ là một điều rất bé nhỏ.

Tôi biết ơn những mái ấm tình thương, những vòng tay nhân ái dù tôi may mắn có được mái ấm của cha mẹ, anh em ruột thịt. Những mái ấm ấy đã che chở cho tất cả chúng ta, trên thế giới còn đầy bất trắc này…

Nghị luận xã hội về mái ấm tình thương – Mẫu 3

“Trong đêm, một bàn chân bước, bé xíu lang thang trên đường, ánh mắt buồn mệt nhoài của em, em rất buồn vì em không biết đi về đâu,về đâu…”.

Đây chính là thực trạng xã hội hiện nay ở nước ta, tình trạng trẻ em lang thang ngày càng tăng và là một vấn nạn cần được giải quyết nhanh chóng. Tuy nhà nước ta đã rất cố gắng hết mình, nhưng không dễ gì có thể xóa đi vấn nạn này một cách nhanh chóng được do nhà nước ta không có đủ điều kiện. Vì thế trong xã hội đã xuất hiện một lực lượng mới, một lực lượng cảm thông với tình trạng hiện nay của các em, một lực lượng giàu tâm huyết và đầy tình thương,đó chính là nhiều cá nhân, gia đình & tổ chức có lòng hảo tâm đã thu nhận trẻ em cơ nhỡ, lang thang, kiếm sống trong thành phố, thị trấn về những mái ấm tình thương để nuôi dạy,giúp các em học tập, rèn luyện, vươn lên sống lành mạnh, tốt đẹp.

Số phận của những đứa trẻ lang thang, khác với các bạn bè cùng trang lứa, lẽ ra giờ này chúng phải đang được yêu thương, được nâng niu chăm sóc bởi gia đình, cha mẹ; thì giờ đây những đứa trẻ ấy phải lang thang kiếm sống dưới những tiêu cực của xã hội, những lừa lọc, áp bức, xâm hại tới bạn thân, mà quan trọng nhất là xâm hại tới tinh thần, tới tư tưởng. Vì thế các mạnh thường quân, các nhà hảo tâm từ khắp mọi miền đất nước đã cùng chung tay lập nên những Mái ấm tình thương, những gia đình không cùng chung huyết thống nhưng lại có chung một tấm lòng, để chăm lo và dạy bảo cho trẻ em lang thang, những mảnh đời bất hạnh có được một cuộc sống hạnh phúc, một tuổi thơ vui tươi và một tương lai tươi sáng.

Tiêu biểu về các tổ chức nhân đạo ở Việt Nam là: Làng trẻ em SOS, một gia đình lớn của trẻ em lang thang. Nhưng trong số những nhà hảo tâm có đầy đủ điều kiện về vật chất lẫn tấm lòng thì cũng có không ít người không có điều kiện vật chất nhưng lại có tấm lòng như Cổ tích “bà bụt sinh viên” đăng trên báo Tuổi trẻ số ra ngày 26-9-2008 về nữ SV Nguyễn Hòang Oanh đảm đang, vững vàng với vai trò là chị, là mẹ của 3 em “nuôi” nhỏ mù lòa. Dù chỉ là sinh viên, lo tiền học của bản thân còn không đủ, nhưng Oanh vẫn gắng chăm sóc cho các em, lo cho các em có được một cuộc sống no đủ, được vui chơi, được học hành bằng những mối làm thêm đến tận khuya để có tiền cho các em. Thật đúng là một câu chuyện “cổ tích” giữa đời thường.

Nhưng do đâu mà trẻ em lang thang trong xã hội ngày một đông? Trẻ em lang thang do nhiều lý do, nhưng nguyên nhân quan trọng nhất là do những người mang tiếng là bậc sinh thành, nhưng lại thiếu trách nhiệm, đang tâm bỏ con giữa một xã hội đen tối, không nơi nương tựa, để chúng bị lợi dụng, lầm đường lạc lối. Thật đáng trách cho những kẻ đã quyết định sinh con ra đời thì ít nhất cũng phải mang đến cho chúng một cuộc sống hạnh phúc cho dù là không no đủ.

Nguyên nhân thứ hai có thể do bọn trẻ mồ côi từ nhỏ, không nơi nương tựa, chúng phải sống dựa vào những đứa trẻ lang thang lớn hơn, những băng nhóm đường phố, học theo thói xấu, làm việc xấu để mưu sinh. Và nguyên nhân thứ ba chính là những kẻ có tâm địa độc ác, xấu xa đã lừa gia đình các em, dụ dỗ các em, xem các em như một món hàng đem lại lợi nhuận cho chúng.

Trong cuộc sống có kẻ xấu, người tốt, cũng như có những nhà hảo tâm thì song song đó cũng có những kẻ gian, lừa đảo, chăn dắt các em gọi là “mẹ mìn”. Những người “mẹ” này đã lợi dụng các em, bóc lột sức lao động của các em, bắt các em làm việc quá sức: xin ăn,bán vé số, thậm chí là ăn cắp để kiếm tiền nuôi chúng. Nếu các em không kiếm đủ tiền, thì bị “mẹ” đánh đập dã man, bắt các em nhịn đói. Những kẻ nhẫn tâm hơn nữa thì đánh gãy tay, gãy chân, thậm chí là chặt ngón tay, ngón chân của các em để việc ăn xin đạt “hiệu quả” cao hơn. Những đứa trẻ bị lợi dụng chăn dắt thường xuất thân ở các gia đình nghèo ở vùng sâu, vùng xa, bị những kẻ chăn dắt lường gạt đi vào TP.HCM làm việc kiếm tiền.

Một thực trạng đau lòng khác là nhiều vụ việc khi phát hiện, lại do chính cha, mẹ ruột đẩy các em theo những kẻ chăn dắt để kiếm tiền. Như trường hợp em Hoa (khoảng 6 tuổi) trên báo Phụ nữ,quê ở Nghệ An, mẹ bệnh mất sớm từ lúc hai tuổi. Nhà có bốn chị em, thu nhập hàng ngày trông vào hai công đất trồng sắn và công việc phụ hồ hàng ngày của ba. “Khoảng giữa năm 2008, bác Năm ở TP.HCM ra quê đưa nhà em ba triệu đồng bảo ba cho con vào TP.HCM phụ bác Năm bán hàng. Bác sẽ cho ăn học đến nơi đến chốn. Khi vào TP.HCM, bác Năm Bắt con gọi bằng “mẹ”. Khi đi bán phải mặc đồng phục học sinh để người ta thấy tội nghiệp, mới bán được nhiều. Mỗi ngày làm việc, “mẹ” sẽ giữ dùm 10.000đ, cuối năm sẽ đưa con gửi về quê” – Hoa nói. Thật đáng xấu hổ khi một người lớn khỏe mạnh lại sống bằng số tiền ít ỏi kiếm được của một đứa trẻ, mà không biết tự lao động để nuôi sống bản thân, chỉ biết bóc lột sức lao động của các em. Những kẻ có hành vi này cần phải bị xử phạt thật nghiêm minh, để làm gương cho bọn xấu còn lại.

Việc làm của những nhà hảo tâm đối với các em lang thang thật là tuyệt vời. Đó là một nghĩa cử vô cùng cao đẹp mà xã hội đang rất cần có ở mỗi công dân. Là một thanh niên sống trong xã hội, chúng ta phải có thái độ tích cực ngăn chặn những hành vi sai phạm của bọn xấu, đồng thời chung tay góp sức giúp các em có một cuộc sống tươi đẹp. Vì trẻ em chính là tương lai của đất nước, là tương lai của chính chúng ta. “Trẻ em hôm nay, đất nước ngày mai”, hãy để trẻ được sống trong ấm no hạnh phúc, có thế thì tương lai do chúng xây dựng mới có thể tốt đẹp được.

Giúp đỡ người tàn tật, trẻ em cơ nhỡ cần có sự chung tay của nhiều cá nhân, gia đình, tổ chức từ thiện và các cấp, các ngành và cả chính bản thân chúng ta nữa. Chúng ta hãy cùng nhau vận động mọi người xây nên những mái ấm, những gia đình thật lớn, để xã hội không còn cảnh trẻ em lang thang nữa. Hãy để cuộc sống ngày một tốt đẹp hơn.

Nghị luận xã hội về mái ấm tình thương – Mẫu 4

Ca dao có câu:

“Nhiễu điều phủ lấy giá gương
Người trong một nước phải thương nhau cùng”

Có thể nói từ xưa đến nay, dân tộc ta luôn có một truyền thống đoàn kết, yêu thương, giúp đỡ nhau mỗi khi gặp khó khăn. Đó là tình đồng bào, là tấm lòng nhân hậu của mỗi chúng ta. Có rất nhiều hình thức cũng như cách thể hiện tình thương đó đến mọi người. Nhưng hơn hết đó là mái ấm tình thương – nơi cưu mang những em bé không nơi nương tựa.

Có lẽ đối với mỗi người khái niệm hạnh phúc là khác nhau: Có người nói hạnh phúc là khi họ có thật nhiều tiền, hạnh phúc là khi học được đi du lịch khắp mọi nơi; hạnh phúc là được ở cạnh người mình yêu… Nhưng đối với một đứa trẻ lang thang, không người thân, không gia đình, vậy hạnh phúc là gì? Đối với các em, hạnh phúc là được che chở, được bảo vệ, có một mái ấm gia đình để nương tựa và bao bọc; hạnh phúc là khi có bố mẹ, được cảm nhận sự chăm sóc đầy yêu thương, được học tập và lớn lên. Niềm hạnh phúc đó thật giản đơn, nhưng đó là niềm mong ước của bao đứa trẻ không nơi nương tựa. Chính vì vậy, mái ấm tình thương đã hình thành.

Mái ấm tình thương chính là một mô hình tổ chức xã hội với mục đích giúp những em bé bị bỏ rơi có một gia đình và được chở che, học hành dưới sự giúp đỡ của các nhà hảo tâm, và tấm lòng thiện nguyện của mọi người trong xã hội. Có rất nhiều tổ chức cũng như mái ấm tình thương mà chúng ta đã từng một lần nghe qua: làng trẻ SOS, Làng Trẻ em Birla tại phường Mai Dịch (quận Cầu Giấy); Trung tâm Nuôi dưỡng người già và trẻ tàn tật ở xã Thụy An (huyện Ba Vì)… Những mái nhà đó được các cấp tỉnh uỷ, đại hội đồng nhân dân các cấp, những nhà hảo tâm luôn tạo điều kiện giúp đỡ về vật chất cũng như tinh thần. Đây quả thật là một việc làm thiện nguyện tốt đẹp, góp phần lan tỏa yêu thương trong xã hội

Quả thật khi có những mái nhà tình thương, cuộc sống của chúng ta tươi đẹp hơn biết bao nhiêu. Với những trẻ em không nơi nương tựa, các em được sống trong tình yêu thương của bạn bè thầy cô và mọi người. Thử nghĩ xem, chỉ với độ tuổi mười đến mười lăm thậm chí còn nhỏ hơn, những em không cha không mẹ đã phải mưu sinh kiếm sống bằng những nghề như bán vé số, phục vụ quán nước, đau lòng hơn nhiều em còn bị bóc lột sức lao động một cách tàn nhẫn của những kẻ vô lương tâm và rồi nhiều em sa ngã vào những tệ nạn như ma tuý, mại dâm,… Khi chứng kiến những cảnh như vậy, chúng ta không khỏi xót xa và đau lòng. Chính bởi vậy, mái ấm tình thương giúp các em có một cuộc sống tốt đẹp hơn, một tương lai tươi sáng, giúp các em có một tuổi thơ thật đẹp, sống một cuộc sống có ước mơ và trở thành người có ích cho xã hội. Đó là mục tiêu cũng như sứ mạng mà mái ấm tình thương mang lại.

Như vậy có thể nói, mái ấm tình thương là một trong những tổ chức giúp cho chính những em có hoàn cảnh khó khăn, đặc biệt thiếu may mắn và đồng thời cũng mang đến những giá trị tốt đẹp cho xã hội. Qua đây, chúng ta cũng cần phải phê phán những người làm cha làm mẹ ngay cả khi vẫn còn sống mà đã bỏ rơi các em, để các em phải vất vả kiếm sống và chịu bao nhiêu tủi nhục. Đó là thái độ vô trách nhiệm, là sự vô cảm của những bậc sinh thành với chính những đứa con của mình. Bên cạnh những mái ấm tình thương theo đúng nghĩa thì đâu đó quanh chúng ta vẫn có những tổ chức cá nhân lợi dụng danh nghĩa đó để mang lại lợi ích cho bản thân mình. Họ trên danh nghĩa xin tài trợ từ các nhà hảo tâm nhưng thực chất lại không đem số tiền đó cho các em mà chuộc lợi cho cá nhân. Điều này rất đáng lên án và phê phán, chỉ có những người vô lương tâm, độc ác mới làm những điều như vậy. Vì nguyên do đó, khi chúng ta muốn đóng góp tấm lòng từ thiện thì nên chọn những tổ chức uy tín và tìm hiểu thật rõ về đối tượng mình mong muốn giúp đỡ để tránh những điều đáng tiếc xảy ra.

Chúng ta có thể nhận thấy rằng mái ấm tình thương là một điều thật tuyệt vời, như một phép màu trong cuộc sống, cứu giúp những bạn nhỏ khó khăn, mang đến cho các bạn một cuộc sống mới và nhiều điều tốt đẹp. Bản thân em khi biết được hoàn cảnh của các bạn, em cảm thấy mình thật may mắn vì được sinh ra trong một gia đình vô cùng hạnh phúc và được tạo điều kiện học tập, có thầy cô và bạn bè ở bên cạnh. Chính bởi vậy, em càng trân trọng những thứ mình đang có và cố gắng phấn đấu để có thể giúp đỡ nhiều người hơn nữa.

Đăng bởi: THPT Số 2 Đức Phổ

Chuyên mục: Giáo dục, Lớp 12

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.

Back to top button

Bạn đang dùng trình chặn quảng cáo!

Bạn đang dùng trình chặn quảng cáo!