Giáo DụcLớp 12

Nghị luận về sống là không chờ đợi (Dàn ý & 4 Mẫu)

Nghị luận về sống là không chờ đợi gồm dàn ý chi tiết kèm theo 4 bài văn mẫu hay, ấn tượng được THPT Số 2 Đức Phổ tuyển chọn từ bài làm của các bạn học sinh giỏi lớp 12. Qua đó các bạn có thêm nhiều gợi ý tham khảo, trau dồi kiến thức để biết cách viết bài văn nghị luận hay.

Sống là không chờ đợi là thái độ sống không cho phép bản thân được đắm mình mãi trong quá khứ, và nuôi ảo tưởng cho tương lai xa vời vợi. Là một cuộc sống theo những điều ta đang làm được, và ta nắm giữ được trong hiện tại. Vậy sau đây là 4 bài nghị luận sống là không chờ đợi, mời các bạn cùng theo dõi tại đây.

Bạn đang xem: Nghị luận về sống là không chờ đợi (Dàn ý & 4 Mẫu)

Dàn ý nghị luận về sống là không chờ đợi

I. Mở bài:

– Trong bức tranh tổng thể đa màu sắc của cuộc đời đã có bao lần bạn tự nhìn lại, xem cách phối màu của mình thế nào? Cái bạn nhận thấy được đó chính là triết lí sống…Vậy triết lí sống của bạn là gì? Riêng với tôi, “ sống là không chờ đợi”.

II. Thân bài:

1. Giải thích:

– Triết lí sống là những quan điểm, quan niệm tùy thuộc vào mỗi cá nhân. Nó được đặt ra như một kim chỉ nam để hướng con người đến một cuộc sống tốt đẹp hơn. Hay nói cách khác triết lí sống chính là bệ phóng, là nền tảng để mỗi chúng ta dựa vào tìm cách sống, cách ứng xử sao cho hợp lẽ, khôn ngoan nhất.

2. Bàn luận:

– Sống để thành công (cá nhân).

– Sống để yêu thương ( tập thể).

– Sống là không chờ đợi không phải là sống nhanh, sống hối hả để rồi quên đi những giá trị thực của cuộc sống.

– Sống là không chờ đợi thúc đẩy được năng lực của mỗi người, giúp bản thân sống năng động, tự tin hơn, làm chủ được mọi tình thế. Nó thể hiện được cá tính mạnh mẽ, bản lĩnh và dám đương đầu với thách thức; khát khao được hòa nhập với đời, khát khao thực hiện ước mơ, hoài bão.

3. Bài học nhận thức:

– Nhìn vấn đề theo một chiều hướng khác, đôi khi chờ đợi cũng là một điều tốt.

III.  Kết bài:

– Bailey có câu: “Khi bạn sinh ra, bạn khóc còn mọi người xung quanh cười. Hãy sống sao cho khi bạn qua đời, mọi người khóc còn bạn cười.” Cuộc đời là một chuỗi những chông gai, thử thách đang chờ đợi con người ở phía trước. Vì vậy việc xác định cho riêng mình một triết lí sống là điều đầu tiên ta nên làm khi muốn vươn đến thành công.

Nghị luận sống là không chờ đợi – Mẫu 1

Mỗi giây phút chúng ta sống đều mới mẻ và sẽ không bao giờ lặp lại lần nữa. Vậy mỗi ngày thức dậy chúng ta bắt đầu suy nghĩ và tính toán những điều gì? Chỉ đơn giản là tại sao hôm qua mình lại làm cái điều ngốc nghếch ấy và rằng ngày mai liệu cuộc sống mình sẽ có gì mới hơn…, thôi sao? Thật ra, điều chúng ta nên tự hỏi bản thân mình chính là việc ngày hôm nay và từ giây phút này, chúng ta sẽ phải bắt đầu mọi công việc ra sao và như thế nào để sống một ngày thật trọn vẹn, có ích và tràn đầy niềm vui. Một cuộc sống với thực tại và sống không chờ đợi như thế đang là một phương pháp sống đầy tích cực và chủ động trong xã hội hiện đại và văn minh.

Trong cuộc đời của bất kì một con người, đế tồn tại thì rất dễ dàng, nhưng để sống với đúng bản chất của sự sống thật sự là một điều rất khó khăn. Một cuộc sống mới, cuộc sống trong hiện tại là một cuộc sống không có sự chờ đợi nào. Sống trong thực tại cũng đồng nghĩa với việc sống không thụ động, không dậm chân tại chỗ, không để những ngày tháng trôi qua lãng phí trong sự hối tiếc. Bạn muốn tạo cho mình một nếp sống năng động và không trì trệ, hơn ai hết bạn phải bắt đầu học cách không dựa dẫm, không ỷ lại, không trông chờ bị động vào người khác, và nhất là suy nghĩ chờ đợi một phép màu “sung rụng” hoặc một dịp may bất ngờ nào đó càng nên được loại bỏ nhanh chóng. Có thể cuộc sống đôi lúc vón đầy những bất ngờ thú vị của nó, khi mà may mắn và thời vận song hành cùng con người đã là một phần thiết yếu trong tất cả mọi cuộc chơi, thì tâm lí “chờ đợi” cũng là điều khá phổ biến. Lí giải điều này, nhiều người tin rằng những đường chỉ tay của mỗi người là điềm báo trước cho cuộc đời, là số phận, là sống chết hay sang hèn đã đều được định sẵn. Nhưng chúng ta hãy nhìn lại xem, những đường chỉ tay thiên mệnh ấy rốt cuộc chỉ nằm trọn trong lòng bàn tay chúng ta. Khi chúng ta nắm bàn tay lại, hai phần ba lòng bàn tay, hai phần ba số phận là của bàn tay ta quyết định, duy chỉ có một phần ba khoảng trống còn lại ta không thế nắm trọn hết mới là phần được an bài sẵn. Vì thế trước mỗi khó khăn thử thách, hãy cứ “tận nhân lực” rồi hãy nghĩ tới việc “tri thiên mệnh”, bởi may mắn chỉ là phần thưởng cho những ai có bản lĩnh và biết cố’ gắng thật sự. Ngạn ngữ Latinh đã từng có câu: “Người nào muốn đi thì số phận sẽ dẫn họ đi. Người nào không muốn đi thì số phận sẽ kéo lê họ đi” chính là vì thế.

“Sống là không chờ đợi” còn là thái độ sống không cho phép bản thân được đắm mình mãi trong quá khứ, và nuôi ảo tưởng cho tương lai xa vời vợi. Là một cuộc sống theo những điều ta đang làm được, và ta nắm giữ được trong hiện tại. Bạn đắm mình trong quá khứ làm gì nếu như điều đó là không thể thay đổi lại? Bạn ảo tưởng điều gì cho tương lai khi mà ngày mai vẫn còn chưa đến? Nói như thế không có nghĩa là bạn không biết trân trọng về quá khứ và lo lắng cho tương lai, nhưng chỉ cần với việc sống thật tốt ở phút giây hiện tại, bạn đã có cho mình một quá khứ, một hiện tại và một tương lai trọn vẹn nhất. Bạn sống không chờ đợi, sống với hiện tại là loại bỏ những phút giây xao lãng, là tập trung cho những mục tiêu và kế hoạch quan trọng trước mắt. Bạn làm tất cả những gì bạn có thể làm ngay bây giờ, tức là khi đó bạn đã học được bài học rất lớn từ quá khứ để không mắc lại những thất bại, hối tiếc hay sai lầm, tức là khi đó bạn đang ngày từng ngày chuẩn bị và nuôi dưỡng cho cuộc sống tương lai tốt đẹp hơn, cũng tức là khi đó bạn là người tạo ra hiện tại cho chính mình, để cuộc sống mỗi ngày là một chuỗi thành công và niềm vui bất tận. sống trọn vẹn từng khoảnh khắc cũng là cách khiến cho bạn yêu thương bản thân, và giúp bạn nhớ rằng: không ai, và không bất kì điều gì là nhỏ nhặt trong cuộc đời mình. Tôi đã từng nghe ai đó nói: “Đừng bao giờ giữ lại bất cứ điều gì để chờ một dịp đặc biệt. Mỗi ngày tồn tại trên cõi đời này đã là một dịp đặc biệt rồi đấy”. Tôi bỗng nghĩ tới những điều mà tôi chưa bao giờ được thấy, được nghe và được làm, ngay cả những điều tôi đã làm mà không thấy nó có gì đặc biệt. Tôi bắt đầu học cách không ngồi một chỗ để chờ đợi. Tôi đã đọc sách nhiều hơn và ít bận tâm đến những điều nhỏ nhặt. Tôi thích thú quan sát khi ngồi trên ga tàu và không còn rối lên với những công việc bù đầu trước mắt. Tôi dành nhiều thời gian cho gia đình, bạn bè và chính mình hơn là lãng phí vào những bộ phim không mấy bổ ích. Bất cứ lúc nào, tôi đều muốn tận hưởng cuộc sống tươi đẹp này thay vì cảm giác vô vị, nhạt nhẽo và cam chịu. Tôi luôn cảm nhận và trân trọng từng khoảnh khắc quý giá còn được tồn tại, từ một vòng tay buổi sáng sớm, một nụ cười của người lạ, đến một lời xin lỗi với cuộc điện thoại nhầm số. Vậy nên, những cụm từ “một ngày nào đó” hay “nội trong vài ngày nữa thôi” không nên có trong kho từ vựng của bạn. Bạn sẽ làm gì nếu như “ngày mai” – ngày mà tất cả chúng ta đều , mặc nhiên nghĩ rằng nó sẽ đến – vậy mà bạn lại không còn trên cõi đời này nữa? Tôi nghĩ chắc chắn bạn sẽ tranh thủ thời gian để hàn gắn lại những mâu thuẫn đã qua, và làm những điều bạn chưa thể làm được khi còn khoẻ mạnh. Vậy còn chần chờ gì nữa khi ngày hôm nay, ngày mà bạn chưa biết đến tuổi già và bất lực, bạn không tự cho mình cơ hội để nói với những người thân là bạn thật sự yêu quý họ như thế nào, và bạn có bao giờ nghĩ rằng rồi mình sẽ hối tiếc ra sao khi bạn trì hoãn đi thăm những người bạn tốt, và có cho riêng mình một niềm đam mê thật sâu sắc trong sự thích thú hàng vạn cái khác.

Trong một buổi diễn thuyết vào đầu năm học, Brian Dison – Tổng giám đốc của tập đoàn Coca Cola, đã nói chuyện với sinh viên về mối tương quan giữa nghề nghiệp với những trách nhiệm khác của con người: “Bạn chớ để cuộc sống trôi qua kẽ tay vì bạn cứ đắm mình trong quá khứ hoặc ảo tưởng về tương lai. Chỉ bằng cách sống cuộc đời mình trong từng khoảnh khắc của nó, bạn sẽ sống trọn vẹn từng ngày của đời mình…”. Một cuộc sống tìm kiếm và hưởng thụ hạnh phúc trong tầm tay, đã mang lại cho chúng ta rất nhiều những trải nghiệm thực trong cuộc sống. Nhưng cuộc sống vốn dĩ .cũng có nhiều hoàn cảnh cần phải biết kiên trì, nhẫn nại để dẫn tới thành công. Sống đẹp cũng không nên quá vồn vã, dồn dập hưởng thụ để rồi tự đánh mất chính bản thân mình trong guồng quay quá nhiều khắc nghiệt của thực tế. Một cuộc sống không có những mơ ước, khát vọng làm động lực cho sự phát triển và sáng tạo, mà chỉ chăm chăm bằng lòng sống với thực tại thì rất dễ bị trì trệ, lạc hậu trong nhịp sống mới hiện đại như ngày nay. Nếu có một thời gian, bạn rơi vào giai đoạn tồi tệ với tinh thần sa sút, sức lực hao mòn, ngọn lửa nhiệt tình trong hiện tại tắt ngấm đi và trôi theo lối mòn của cuộc sống nhàm chán, thì bạn hãy nhớ đến một loài hoa như biểu tượng cho văn hoá người Nhật, hoa anh đào Sakura vượt qua mùa giá rét khắc nghiệt để trổ hoa khi xuân về nắng ấm. Sakura là một triết lí cho khát vọng thăng hoa trong đời sống: hãy bừng nở tỏa sáng một lần trong muôn vàn cánh hoa đẹp, đế rồi can đảm lìa cành theo gió bay đi. Triết lí thăng hoa ấy đã từng là một vẻ đẹp cộng đồng giúp nước Nhật đi lên sau đổ nát chiến tranh và cô lập. Triết lí Sakurai ấy còn là một niềm tin giản dị: hãy sống mà không đợi chờ số phận, không cầu may vào một ngày mai, không phải hối tiếc vì những điều đã bỏ lỡ của ngày hôm nay.

Nếu mỗi chúng ta biết được rằng thời gian của mình là có giới hạn, thì mỗi người hãy cố gắng thật nhiều để không phải trì hoãn, níu kéo hay để dành bất cứ điều gì mang thêm tiếng cười và làm cho cuộc sống của chúng ta thêm tươi đẹp. “Sống là không chờ đợi”, là không phải dùng đến cụm từ chán nhất và buồn nhất trong cả văn nói lẫn văn viết, cụm từ “Giá như”..

Nghị luận về sống là không chờ đợi – Mẫu 2

Ngạn ngữ châu phi có câu

“Mỗi buổi sáng thức dậy con linh dương phải chạy nhanh hơn con linh dương chạy nhanh nhất nếu không nó sẽ bị chết đói

Mỗi buổi sáng thức dậy con linh dương phải chạy nhanh hơn con hổ chạy chậm nhất nếu không nó sẽ bị ăn thịt”

Cuộc sống của mỗi người cũng giống như một cuộc đua một cuộc đua, ẩn chứa vô vàn khó khăn thử thách. Để trở thành người chiến thắng con người phải không ngừng cố gắng, biết làm chủ thời gian, nắm bắt cơ hội bởi sống là không chờ đợi.

Chờ đợi tức là không làm gì cả, ngồi yên một chỗ đợi thời cơ đến để hành động. Nhưng xã hội không ngừng phát triển cuộc sống không ngừng vận động, chờ đợi đâu phải lúc nào cũng tốt, ông cha ta vẫn thường hay nói:

“Có làm thì mới có ăn
Không dưng ai dễ mang phần đến cho”

Chỉ khi lao động thì mới có thể thành công , chỉ khi con người tìm kiếm cơ hội thì mới có chìa khóa để mở ra cánh cửa hạnh phúc. Nếu chỉ chờ đợi liệu rằng cơ hội có tự tìm đến?

Vậy tại sao sống là không chờ đợi? Cuộc sống luôn hé mở ra những cơ hội để con người có thể nhìn thấy. Đó là con đường tắt để dẫn con người đến thành công, nhưng nhiều người cảm thấy bất an bởi họ sợ rằng cơ hội trước mắt có nhiều rủi ro. Để an toàn họ chờ đợi hết cơ hội này đến cơ hội khác và liệu rằng họ có tìm thấy cơ hội thích hợp khi không biết nắm bắt lấy cơ hội trước mắt. Vì vậy sống là phải biết nắm bắt cơ hội, thời cơ. Hãy thử tưởng tượng Bạn đang đi trên một con đường u tối cuối con đường bạn nhìn thấy hai ngã rẽ ngã rẽ thứ nhất có ánh sáng mặt trời, ngã rẽ thứ hai vẫn tối tăm bạn sẽ làm gì? Con đường tăm tối tượng trưng cho cuộc sống của bạn một cuộc sống buồn tẻ ngã rẽ có ánh sáng chính là những cơ hội giúp bạn thay đổi cuộc đời nếu bạn bỏ qua ngã rẽ thứ nhất đến với ngã rẽ thứ hai liệu bạn có thể tìm thấy ngã rẽ nào tương tự như thế, hay là càng đi tại càng chờ đợi và bỏ qua thêm nhiều cơ hội khác?

Không phải lúc nào cơ hội cũng tìm đến chúng ta mà đôi khi chúng ta phải tự mình tìm kiếm cơ hội, người ta thường nói cơ hội ở trong những khó khăn. Có lẽ nhiều người khi nghe xong câu nói ấy sẽ cho rằng sao phải phí sức vượt qua khó khăn để tìm cơ hội, cứ chờ đợi có phải hơn không. Đó là một tư tưởng sai lầm những người sống chờ đợi chỉ thấy rằng khó khăn chỉ có những thất bại đau đớn, mà không biết rằng khó khăn là một món quà tuyệt vời mà thượng đế ban tặng. Đằng sau khó khăn là những cơ hội, là con đường ngắn nhất dẫn đến thành công, những người sống không chờ đợi sẽ luôn cảm thấy vui vì khó khăn trước mắt, họ sẽ trưởng thành hơn, quyết đoán hơn những người sống chờ đợi bởi họ đã học được nhiều thứ từ chông gai.

Sống là không chờ đợi là biết làm chủ từng giây, từng phút của cuộc đời. Tục ngữ có câu “thời gian là vàng là bạc” để nhắc nhở con người thời gian là thứ rất quý giá phải biết trân trọng nó bởi một giây một phút trôi qua là không thể nào lấy lại được. Không phải ngẫu nhiên mà Xuân Diệu viết:

“Nói làm chi rằng xuân vẫn tuần hoàn
Nếu tuổi trẻ chẳng hai lần thắm lại”.

Vì vậy ông đã vội vàng, nắm bắt tình phút từng giây để tận hưởng cuộc sống một cách trọn vẹn. Đã bao giờ bạn tự hỏi nếu chờ đợi thì có lãng phí thời gian thay vì chờ đợi để từng giây từng phút trôi qua một cách vô ích, thì tại sao bạn không dành khoảng thời gian ấy để đi tìm kiếm cơ hội, tìm kiếm sự giúp đỡ từ những người xung quanh có như vậy thời gian của bạn mới được sử dụng một cách hiệu quả hơn.

Tôi đã được đọc một câu chuyện câu chuyện đó đã để lại trong tôi nhiều bài học quý giá, truyện kể về một cô gái trẻ có ước mơ trở thành một diễn viên hài kịch. Suốt thời đi học cô luôn cố gắng tìm kiếm cơ hội để được nhận vào các câu lạc bộ về diễn xuất, mặc dù gia đình cô phản đối nhưng cô vẫn quyết tâm theo đuổi ước mơ của mình. Năm 20 tuổi cô được chính thức bước lên sân khấu cô mời cha mẹ của mình đến để chứng kiến buổi biểu diễn. Nhưng kết quả không được như mong muốn, phần trình diễn của cô không được mọi người lưu tâm, cha mẹ cô cảm thấy thật xấu hổ. Họ khuyên cô nên theo đuổi công việc khác, với một lòng quyết tâm cao độ cô tin rằng cơ hội sẽ đến với mình. Cô xin vào đoàn hài kịch khác, bất cứ lúc nào cô cũng cố gắng không để thời gian trôi qua một cách vô ích, dần dần cô được làm hoạt náo viên. Nhưng cô cảm thấy chưa hài lòng về điều đó, một hôm cô được nhận thông báo sẽ diễn với một diễn viên nổi tiếng, cô biết rằng đây chính là cơ hội hiếm có của cuộc đời và cô đã đồng ý. Cuối cùng nhờ diễn xuất, cùng với sự quyết đoán cô đã thành công trở thành diễn viên nổi tiếng. Nếu như chỉ chờ đợi liệu cô có được như ngày hôm nay.

Tuy nhiên bên cạnh những con người đang ngày đêm nỗ lực tìm kiếm, nắm bắt cơ hội để đạt được mơ ước mục đích của mình, thì vẫn còn rất nhiều người có lối sống chờ đợi. Họ cho rằng chờ đợi chính là cách tốt nhất, an toàn nhất để bước đến thành công mà không biết tận dụng cơ hội để tiến thẳng lên phía trước. Một số khác thì có thói quen ỷ lại, dựa dẫm vào người khác trở nên thụ động trước những thay đổi của cuộc sống. đó là những lối sống chúng ta cần phê phán, lên án.

Mỗi người trong chúng ta phải biết nắm bắt cơ hội, chờ đợi khi cần thiết để đạt được những mục tiêu của mình. Là học sinh đang ngồi trên ghế nhà trường, chúng ta phải cố gắng học tập, rèn luyện thật tốt. Biết tận dụng những cơ hội trân trọng thời gian, để hoàn thành được mơ ước trở thành người công dân tốt có ích cho xã hội.

Sống là không chờ đợi đó sẽ là bài học là hành trang quý giá để tôi bước đi trên chặng đường đời nó sẽ luôn nhắc nhở tôi không ngừng cố gắng chờ đợi đúng lúc nắm bắt cơ hội khi có thể trân trọng từng phút từng giây để đạt đến đỉnh cao của thành công.

Nghị luận về sống là không chờ đợi – Mẫu 3

Cuộc sống là một đường chạy marathon dài vô tận, nếu ta không cố gắng thì sẽ mãi bị bỏ lại ở phía sau và không bao giờ tới đích.

Trong nhịp sống ồn ã, náo động của phố thị, giữa những xô bồ tranh chấp của người với người trong cuộc đời; đôi lúc con người ta lại dành cho riêng mình những khoảng lặng để suy ngẫm. Suy ngẫm về những gì đã qua, những chuyện đang làm và hướng đến tương lai. Giống như một bản nhạc có nốt thăng, nốt trầm, đời người cũng vậy. Được sinh ra với những chuỗi ngày bất tận của niềm vui, nỗi buồn… mọi thứ cứ lần lượt đan xen nhau tạo thành một bức tranh tổng thể đa màu sắc. Ngắm nhìn bức tranh ấy, đã bao lần bạn tự hỏi: “ Nó có ý nghĩa gì?”, “Giá trị thật sự nằm ở đâu?”, “Làm thế nào để bức tranh ấy hoàn hảo nhất?”…Câu trả lời chính là ở triết lí sống của mỗi người hay nói cách khác đó chính là nguyên liệu, là màu tô mà bạn sử dụng để vẽ. Dù có yêu thương, lạc quan hay cố gắng thì theo tôi tất cả đều chỉ nằm vỏn vẹn trong duy nhất một từ “SỐNG”. Sống trọn vẹn để yêu thương, sống can đảm để thành công…vì bởi “sống là không chờ đợi”.

Ngạn ngữ Anh có câu: “Triết lí sống là một cánh buồm, còn cuộc đời là một con tàu. Không có buồm tàu sẽ lênh đênh trôi dạt vô bờ bến”. Câu nói ấy phần nào đã khẳng định được ý nghĩa quan trọng và vai trò to lớn của việc xác định triết lí sống đối với mỗi người. Vậy thế nào được gọi là triết lí sống? Triết lí sống là những quan điểm, quan niệm tùy thuộc vào mỗi cá nhân. Nó được đặt ra như một kim chỉ nam để hướng con người đến một cuộc sống tốt đẹp hơn. Hay nói cách khác triết lí sống chính là bệ phóng, là nền tảng để mỗi chúng ta dựa vào tìm cách sống, cách ứng xử sao cho hợp lẽ, khôn ngoan nhất.

Cuộc đời là một bức tranh đa sắc màu và hiển nhiên ý nghĩ, suy tư cũng khác nhau. Vậy triết lí sống của bạn là gì? Riêng tôi, triết lí sống chính là ở thời gian, ở cách sắp xếp mọi thứ trong cuộc sống này. Giữa xã hội bộn bề với đủ mọi lo toan, con người khác nào một quay luôn bị xoay vần. Ta muốn thành công, ta muốn thành đạt vì thế mồ hôi, công sức bỏ ra đâu phải dễ. Mà thời gian thì vô hạn, cuộc đời hữu hạn, nên những ý nghĩ, sự sáng tạo làm thế nào để thực hiện hết. Chỉ có cách duy nhất, đó là SỐNG! Sống trọn từng giây, từng khoảnh khắc, từng ngày. Từ khi còn bé tôi đã được bà dạy rằng: cuộc sống sẽ chẳng có gì là dễ dàng, mọi thành công sẽ không bao giờ tự đến mà tất cả đều do con người nắm bắt lấy. “Sống là không chờ đợi”. Hôm nay, ta còn được vui cười, hạnh phúc bên người thân nhưng chắc gì ngày mai ta còn hiện hữu trên cõi đời này. Mỗi lần nghĩ như thế, tôi lại bất giác rùng mình, cơ thể như được tiêm vào một liều thuốc để sống sao cho tích cực hơn, có ý nghĩa hơn. Chẳng bởi thế, khi học thơ Xuân Diệu bản thân nhận thấy có một phần hồn của mình ở đâu đó:

“Xuân đương tới nghĩa là xuân đương qua
Xuân còn non nghĩa là xuân sẽ già
Mà xuân hết nghĩa là tôi cũng mất
Lòng tôi rộng nhưng lượng trời cứ chật”

Đã có nhiều lúc tôi thắc mắc: “Những gì ta có thể làm được trong hôm nay tại sao cứ phải chần chừ, để dành cho ngày mai?” Cuộc sống là một bữa tiệc với hàng loạt những trải nghiệm, những món ăn chờ đợi con người thưởng thức. Hết ngày này đến tháng kia, mỗi ngày đối với bản thân tôi đều mang một hương vị mới, một mùi thơm riêng. Tại sao một năm không phải có 1 ngày mà đến tận 365? Đó là bởi tạo hóa, bởi chúa Trời muốn con người lần lượt nếm đủ các vị đắng, cay, ngọt, bùi; trải qua đầy đủ mọi cảm giác cơ bản của loài người hỉ, nộ, ái, ố…Vì thế, mỗi ngày là một trang mới, là một món quà mang những đặc trưng riêng mà chúng ta lại chẳng có cớ gì từ chối món quà đặc biệt ấy cả. Thời gian như bóng câu qua cửa sổ, thoăn thoắt chẳng chờ đợi ai. Còn mỗi cá thể là một bông hoa, vì thế chúng ta phải biết trân trọng, biết tận dụng để “cháy” hết mình, bung tỏa sao cho đẹp nhất.

Có ai đã từng nói: “Hãy mơ những gì bạn muốn mơ, tới những nơi bạn muốn tới; trở thành con người tốt nhất mà bạn muốn trở thành; vì bạn chỉ có một cuộc sống và một cơ hội để làm tất cả những điều bạn muốn làm.” Vâng! Chỉ có một cuộc sống và một cơ hội. Đó chính là tất cả của một đời người. Đã gọi là “mơ” thì chẳng có ai ngăn cản nhưng hơn hết ta hãy tìm cách biến ước mơ ấy thành hiện thực, mang giá trị của mình đóng góp cho đời, ghi dấu ấn của bản thân trên cuộc sống này. Có thể nói thành công được tạo nên từ nhiều yếu tố khác nhau nhưng một trong số đó là phải biết nắm bắt cơ hội. Cơ hội chợt đến rồi vụt đi chỉ trong chớp mắt – chớp mắt của sự thành công, chớp mắt để thực hiện ước mơ. Trì hoãn đồng nghĩa với thất bại bởi không ai lấy được thời gian đã mất – dù chỉ một giây. Suy nghĩ kĩ rồi đưa ra một quyết định nhanh chóng nhất bởi cuộc đời sẽ không cho ta lần thứ hai, đừng để phải hối hận tiếc nuối khi nhìn lại.

“Sống là không chờ đợi” còn là cách để ta biết yêu thương, quan tâm mọi người hơn. Trong cuộc sống, chúng ta lại thỉnh thoảng bắt gặp trường hợp ai đó cứ chần chừ, trì hoãn để rồi lại đánh mất đi điều đáng quý. Chẳng hạn như việc bạn phải lòng một cô gái lớp bên. Bạn muốn cô ấy biết tình cảm của mình nhưng lại dè dặt không dám nói?…..Vâng! Điều ấy theo tôi chẳng có gì đáng sợ và lời khuyên dành cho bạn là tại sao không thử bắt chuyện, làm quen với cô ấy. Bởi biết đâu, tình yêu sẽ đến với bạn thật sự. Cuộc sống đã dạy cho tôi biết rằng: khi có một ngọn đồi chắn ngang trước mặt, đừng nghĩ rằng việc chờ đợi sẽ làm nó nhỏ lại….Đã có bao giờ bạn chạy đến ôm mẹ và nói rằng “con yêu mẹ”? Đã có mấy lần bạn khen món ăn mẹ làm thật ngon? Và phải chăng đã rất lâu rồi bạn không tỉ tê thật lòng với tụi bạn: “ Cảm ơn tụi mày đã ở bên khi tao cần nhất” chỉ vì ngượng…Còn ti tỉ điều chúng ta vẫn thường tự nhủ rằng “có dịp hẳn nói” hay “một ngày nào đó”. Và rồi kết quả liệu có phải ai trong tất cả chúng ta cũng có thể chờ được đến ngày đó? Bạn có thể chờ được nhưng mẹ không thể. Bạn có thể chờ được nhưng tụi bạn đã mỗi người một nơi. Vậy tại sao chúng ta không sống ngay cho hiện tại? Tại sao không thay đổi thứ ngôn ngữ kiểu “tôi hi vọng, tôi muốn, tôi mong sao….thành tôi phải hoàn tất công việc ngay bây giờ”?

Có lẽ khi gặp vấn đề này, nhiều ý kiến trái chiều sẽ nổi lên, cho rằng “Sống là không chờ đợi” là sống nhanh, sống hối hả, con người sẽ dần quên đi những giá trị thật sự tồn tại quanh mình. Nhưng không, nếu ai có ý nghĩ như vậy thì thật sai lầm! Nếu như “căn bệnh trì hoãn” làm ta chậm phát triển, lãng phí thời gian, làm bản thân tụt hậu so với thời đại thì quan niệm “sống là không chờ đợi” sẽ phần nào thúc đẩy được năng lực của mỗi người, giúp bản thân sống năng động, tự tin hơn, làm chủ được mọi tình thế. Nó thể hiện được cá tính mạnh mẽ, bản lĩnh và dám đương đầu với thách thức; khát khao được hòa nhập với đời, khát khao thực hiện ước mơ, hoài bão. Nhìn đi cũng phải nói lại bởi đôi khi chờ đợi cũng là một điều tốt, là dấu hiệu đầu tiên của những người có văn hóa, của kẻ khôn ngoan…Nhưng tôi xin lưu ý rằng: “chờ đợi” khác “trì hoãn”. Và hiển nhiên điều ấy cũng chỉ đúng trong một số trường hợp, bởi trên đời này chẳng có gì là tuyệt đối. Điều đó lí giải tại sao “bút chì lại có tẩy”…

Liệu có bao giờ ta tự đặt tay lên tim mình và hỏi: “Nếu chỉ còn một ngày để sống, mình có hối tiếc điều gì chưa kịp làm, chưa dám làm, có nên làm điều ấy ngay lúc này ?”. Là một trong những thế hệ thanh niên, tôi thấy tiếc cho cuộc đời của những bạn trẻ đã sống hoài, sống phí, lao mình vào con đường ăn chơi. Tại sao chúng ta không sống cho thực tại? Tại sao lại không sống tốt với bản thân mình? Hạnh phúc là đâu? Không phải danh vọng, tiền bạc mà đó chính là gia đình, là người thân xung quanh, là những điều tưởng chừng giản đơn hiện ra hằng ngày trong cuộc sống. Ta vẫn thường nghĩ đến “ngày mai” như một khái niệm diễn ra hết sức bình thường : “đương nhiên ngày mai sẽ đến”, “ngày mai đi, tất nhiên rồi”, nhưng cuộc đời, số phận chẳng ai báo trước được điều gì. Vậy thì cứ sống, cứ nuôi nhiệt huyết cho những đam mê bởi cuộc đời còn lắm những chông gai, thách thức. Sống để “Khi bạn sinh ra, bạn khóc còn mọi người xung quanh cười. Hãy sống sao cho khi bạn qua đời, mọi người khóc còn bạn cười.” (Bailey) Mong sao mỗi người hãy mạnh dạn tô màu cho bức tranh cuộc đời mình thêm sinh động, tươi tắn. Nào, hãy đứng dậy và hành động ngay đi!

Nghị luận về sống là không chờ đợi – Mẫu 4

Thật may mắn khi ai sinh ra được sở hữu một nhan sắc trời phú, một sức khỏe dồi dào và một cái đầu biết tính toán. Nhưng làm sao để tận dụng nó vào thực tế đời sống xã hội này. Chúng ta cần phải biết cách để biến những cái lợi thế đó của mình thành cơ hội tạo nên điều kiện thuận lợi để phát triển, ông trời không cho không ai cái gì mà cũng không cướp đi của chúng ta bất cứ thứ gì hết. Chính vì thế, biết nắm bắt kịp thời chúng ta sẽ dành được rất nhiều điều có giá trị, có ý nghĩa trong cuộc sống. Đúng như cuộc sống đã dạy ta: “Sống là không chờ đợi”.

Chúng ta sinh ra ai cũng có quyền được sống, được mưu cầu hạnh phúc, chính vì thế chúng ta cần phải quyết đoán, chủ động, tích cực quyết định số phận cũng như số phận trong cuộc sống này. Đồng thời, luôn tích cực học hỏi và dám thay đổi bản thân. Bạn phải sống làm sao cho ý nghĩa, đẹp với đời, đừng bỏ phí đi bất cứ khoảng thời gian nào. Sống là để cống hiến, hãy luôn cố gắng học hỏi và rèn luyện bản thân mình mỗi ngày, cứ thế tích lũy dần chắc chắn bạn sẽ có cho mình một khối lượng kiến thức khổng lồ về xã hội cũng như tri thức. Hãy luôn phải nắm bắt những vấn đề trong cuộc sống, luôn cố gắng rèn luyện và phát triển bản thân mình mỗi ngày. Luôn cố gắng đạt được những điều có giá trị, có ý nghĩa cho cuộc sống của mình. Phải tích cực chủ động hơn trong cuộc sống, phải luôn tạo ra những điều mới mẻ, biết phát triển và làm tốt những việc làm hay những điều mà chúng ta đã lựa chọn.

“Sống là không chờ đợi” là một ý kiến hay, là lời giáo dục mỗi chúng ta cần tích cực hơn với cuộc đời của mình, không nên chờ đợi, bởi số phận sẽ quyết định nhiều điều từ cuộc sống của mình. Mà mỗi người chúng ta sinh ra ai ai cũng đều phải cố gắng thay đổi cuộc sống, tích cực hơn trong cuộc sống của mình, chủ động sáng tạo và làm được những điều tốt nhất cho cuộc sống.

Nhưng không nên trông chờ hay dựa dẫm vào sự giúp đỡ của người khác. Chúng ta không thể chịu khuất phục trước những khó khăn trong cuộc sống này. Vì vậy, lúc nào cũng phải tự mình quyết định tương lai của chính mình.

Luôn cố gắng rèn luyện và phát triển bản thân mình mỗi ngày, luôn rèn luyện, nâng cao được tri thức, trí tuệ của bản thân, điều đó có ý nghĩa giáo dục mỗi chúng ta sâu sắc và hiệu quả hơn. Luôn phải có kế hoạch sống đúng đắn, sống có mục đích rõ ràng, luôn phải tự quyết định lấy cuộc sống cũng như số phận của mình trước những vấn đề của cuộc sống.

Thế nhưng câu nói đó theo em cũng chỉ đúng một phần nào đó thôi, có lúc cuộc sống chúng ta không thể vội vã được. Sống cũng phải biết chờ đợi. Người ta có câu “chờ đợi là hạnh phúc” có những cái chờ đợi mang tới cho ta những kết quả bất ngờ trong cuộc sống này.

Ai cũng bảo: “Sống là không chờ đợi”! Nhưng có thật chúng ta sống mà không chờ đợi được ư? Tôi từng đọc ở một cuốn sách nào đó trong lúc lật thoáng qua: Không chờ đợi không phải là người!

Hàng trăm ngàn học sinh đi thi, họ chờ đợi suốt 12 năm hoặc còn hơn thế để cho 2 ngày gay go và đầy lo lắng. Cha mẹ lo lắng chờ đợi con cái cũng suốt 12 năm hoặc còn hơn thế. Đi thi thì kẹt xe, đi về thì tắc đường, phải đi chầm chậm, phải kiên nhẫn nhích dần từng cm, phải chờ đợi để không xảy ra điều đáng tiếc, không xảy ra điều gì với con cái và người xung quanh. Chờ đợi là lo lắng cho bản thân và cho những người xung quanh.

Trong cuộc sống gia đình, có lúc Cha mẹ nóng nảy, thậm chí đánh mắng con. Thay vì con bỏ đi thì con ngồi lại im lặng chờ đợi cho cơn giận đi qua, ngồi lại bên cha nói chuyện. Ngược lại, con cái nói lời không phải trong lúc nóng giận không kiềm chế được mình, cha mẹ chờ cho con dịu đi, ngồi lại bên con. Chờ đợi là tôn trọng lẫn nhau!

Những người yêu nhau, cách xa nhau cả chiều dài đất nước, cách xa cả hai cuộc chiến tranh. Những người phụ nữ ở nhà tần tảo nuôi con, chờ ngày đất nước hòa bình, chờ ngày người thân yêu trở về. Chờ đợi là hy sinh, là tình yêu.

Đăng bởi: THPT Số 2 Đức Phổ

Chuyên mục: Giáo dục, Lớp 12

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.

Back to top button

Bạn đang dùng trình chặn quảng cáo!

Bạn đang dùng trình chặn quảng cáo!